Thứ Tư, 12 tháng 3, 2008

TRONG CÕI - TQV


Tác phẩm "Trong cõi" của cố GS Trần Quốc Vượng do NXB Trăm Hoa, California xuất bản năm 1991 bao gồm những bài nói chuyện, phát biểu trong thời gian SG sang Mỹ - tác phẩm hiện chưa phổ biến ở VN nhưng trong giới học giả Phương Tây tác phẩm này được đánh giá khá cao - về một mặt nào đó ( bỏ qua khía cạnh chính trị của tác phẩm) thì đây là cuốn sách hay nói về Văn Hóa VN quá khứ cũng như hiện tại xin giới thiệu cùng quý độc giả cùng đọc và suy ngẫm một TP còn sót của của "vị SG lắm tài nhiều tận" này.

MỤC LỤC

1. Vài suy nghĩ tản mạn về trống đồng
2. Mấy ý kiến về trống đồng và tâm thức Việt cổ
3. Từ huyền tích đến lịch sử (mấy vấn đề phương pháp luận và phương pháp cụ thể)
4. Tây Sơn Quang Trung và công cuộc đổi mới đất Việt ở thế kỷ XVIII
5. Đô thị cổ Việt Nam
6. Vị thế địa-lịch sử và bản sắc địa-văn hoá của Hội An
7. Một cách nhìn văn hoá học về Văn Miếu - Quốc Tử Giám
8. Hội hè dân gian
9. Căn bản triết lý người anh hùng Phù Đổng và hội Gióng
10. Triết lý trầu cau
11. Triết lý bánh chưng bánh dày
12. Một thời đã qua, một thời đang tới
13. Dân gian và bác học
14. Việt Nam: 100 năm giao thoa văn hoá Đông-Tây
15. Lời truyền miệng dân gian về nỗi bất hạnh của một số nhà trí thức Nho gia (Kinh nghiệm điền dã)
16. Xây dựng một nền văn hoá Việt Nam nhân bản, dân tộc, dân chủ, khoa học
17. Nỗi ám ảnh của quá khứ

Địa chỉ dow sách tại:http://ifile.it/zoh9jdg

222 magnify
-------------->TỦ SÁCH VĂN HÓA HỌC <--------------

"The End of History?"


Võ Tấn Phong dịch


Mười lăm năm trước, trong cuốn Sự cáo chung của lịch sử và con người cuối cùng (The End of History and the Last Man), tôi đã viết là, nếu một xã hội muốn hiện đại hóa, không có lựa chọn nào khác hơn là một nền kinh tế thị trường và một hệ thống chính trị dân chủ. Không phải ai cũng muốn được hiện đại, dĩ nhiên rồi, và không phải ai cũng có thể lập ra những thiết chế và chính sách cần thiết để nền dân chủ và chủ nghĩa tư bản được thành công, nhưng không có hệ thống nào khác đem lại kết quả tốt hơn.

Trong khi cuốn Sư cáo chung của lịch sử vì thế về bản chất là một lý luận về hiện đại hóa, một số người lại gán ghép luận thuyết của tôi về sự cáo chung của lịch sử với chính sách đối ngoại của Tổng thống George W. Bush và quyền bá chủ có tính chiến lược của Mỹ. Nhưng nếu ai đó cho rằng những suy nghĩ của tôi là nền tảng lý luận cho những chính sách của chính phủ Bush thì người đó đã không để ý đến những gì tôi đã nói từ năm 1992 về dân chủ và phát triển.

Tổng thống Bush lúc đầu đã biện hộ cho việc can thiệp vào Iraq trên lý do là những chương trình phát triển vũ khí hủy diệt hàng loạt của Saddam, mối liên hệ giữa chính quyền Iraq và al-Qaida, cũng như sự vi phạm nhân quyền và thiếu dân chủ của Iraq. Khi hai lý do đầu tiên sụp đổ lúc mở màn cuộc xâm chiếm năm 2003, chính quyền Mỹ ngày càng nhấn mạnh vào sự quan trọng của dân chủ, cả ở Iraq và ở mức độ lớn hơn là vùng Trung Đông, như một yếu tố căn bản cho hành động của mình.

Bush nói rằng mong ước tự do và dân chủ là phổ quát và không phụ thuộc vào văn hóa, và rằng nước Mỹ sẽ tận lực hỗ trợ những phong trào dân chủ “với mục tiêu cuối cùng là chấm dứt chính thể bạo ngược trên thế giới.” Những người ủng hộ chiến tranh thấy quan điểm của họ được củng cố ở những ngón tay đen màu mực của những cử tri Iraq xếp hàng đi bầu trong những cuộc bầu cử giữa tháng 1 và tháng 12 năm 2005, trong cuộc Cách mạng Tuyết Tùng ở Lebanon [1] , và trong những cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội ở Afghanistan.

Dầu những sự kiện này có phấn khởi và hy vọng đến mấy, con đường đến nền dân chủ tự do ở Trung Đông có lẽ cực kỳ gây thất vọng trong tương lai gần, và những cố gắng của chính phủ Bush nhằm xây dựng một chính sách vùng quanh nó đang thất bại thê thảm.

Chắc chắn là niềm mong mỏi được sống trong một xã hội hiện đại và được thoát khỏi chính thể bạo ngược phổ quát, hoặc cũng gần như phổ quát. Nó được minh chứng bằng cố gắng của hàng triệu người mỗi năm di cư từ những nước đang phát triển sang các nước phát triển, ở nơi mà họ hy vọng tìm thấy ổn định chính trị, cơ hội việc làm, y tế, và giáo dục, vốn không có ở quê nhà họ.

Nhưng chuyện này khác với nói rằng có một mong muốn phổ quát được sống trong một xã hội tự do – nghĩa là, một trật tư chính trị được quy định bằng những quyền cá nhân và và hệ thống luật pháp. Mong ước được sống trong một nền dân chủ tự do, thực vậy, là cái đạt được dần theo thời gian, thường là một phụ sản của quá trình hiện đại hóa thành công.

Hơn nữa, mong ước được sống trong một xã hội dân chủ tự do không nhất thiết phải chuyển thành hành động thực tế. Chính phủ Bush dường như trong chính sách hậu-Saddam cho rằng cả nền dân chủ và một nền kinh tế thị trường là những điều đương nhiên xảy ra trong xã hội một khi chính quyền bạo ngược được xóa bỏ, chứ không phải là một loạt những thiết chế phức tạp, phụ thuộc lẫn nhau cần phải được cẩn thận bồi đắp dần dần.

Rất lâu trước khi có một nền dân chủ tự do, cần phải có một nhà nước vận hành tốt (cái không hề bị biến mất ở Đức hay Nhật sau khi bị thua trận ở Thế Chiến II). Đây là cái chúng ta không thể coi là điều đương nhiên ở những quốc gia như Iraq.

Sự cáo chung của lịch sử không hề nói đến một mô hình xã hội hay tổ chức chính trị đặc trưng kiểu Mỹ nào cả. Kế tục Alexandre Kojève [2] , triết gia Pháp gốc Nga, người đã gây hứng cho lập luận ban đầu của tôi, tôi tin rằng Liên hiệp châu Âu (European Union) phản ánh chính xác thế giới sẽ ra sao vào lúc lịch sử cáo chung hơn là Liên bang Hoa Kỳ. Cố gắng của Liên hiệp châu Âu nhằm vượt qua nền chính trị chủ quyền và quyền lực truyền thống bằng cách thiết lập một hệ thống luật pháp xuyên quốc gia, là gần gũi với một thế giới “hậu-lịch sử” hơn là niềm hằng tin vào Chúa, vào chủ quyền quốc gia, và vào quân sự của người Mỹ.

Cuối cùng, tôi không hề liên hệ sự phát triển dân chủ toàn cầu với hành động của Mỹ, và đặc biệt không liên hệ với việc sử dụng sức mạnh quân sự Mỹ. Những chuyển tiếp sang dân chủ cần phải được thúc đẩy bởi những xã hội muốn dân chủ, và bởi vì xã hội muốn dân chủ thì cần có những thiết chế, nó thường là một quá trình khá lâu dài và khó nhọc.

Những cường quốc bên ngoài như Mỹ thường có thể thúc đẩy quá trình này bằng cách làm gương tốt như những xã hội chính trị và kinh tế thành công. Họ cũng có thể cung cấp tài chính, cố vấn, trợ giúp kỹ thuật, và đúng vậy, đôi khi dùng quân sự để thúc đẩy quá trình đó. Nhưng cưỡng bức thay đổi chế độ không bao giờ là lời giải đáp cho sự chuyển tiếp dân chủ cả.




[1]Nguyên văn “Cedar Revolution in Lebanon”: một loạt các cuộc biểu tình của dân chúng Lebanon (nhất là thủ đô Beirut) tiếp sau sự ám sát cựu thủ tướng Rafik Hariri vào 14 tháng 2 năm 2005, dẫn đến sự triệt thoái của quân đội Syria khỏi Lebanon, và chính quyền dân chủ được bầu nên. Cedar (cây tuyết tùng, là biểu tượng trên quốc kỳ Lebanon).
[2]Alexandre Kojève (1902-1968): nhà triết học Pháp gốc Nga có ảnh hưởng lớn đến nền triết học Pháp thế kỷ 20.


Nguồn: http://www.project-syndicate.org/commentary/fukuyama3
Nguyên bản tiếng anh có tại địa chỉ : http://ifile.it/ei1cb6z

Nguyên bản tiếng việt có tại: http://ifile.it/ei1cb6z

Sự va chạm giữa các nền văn minh - Samuel Huntington


Sự đụng độ giữa các nền văn minh là một lý giải của Samuel Hungtington về những mâu thuẫn và xung đột trên thế giới hiện nay, đồng thời là một lời cảnh báo đối với nhân loại về nền hoà bình và tương lai của thế giới.

Tên đầy đủ của cuốn sách này là: “Sự va chạm của các nền văn minh và việc thiết lập lại trật tự thế giới” (The Clash of civilization and the remaking of world order).

Samuel Hungtington không phải là người đầu tiên nói về sự va chạm của các nền văn minh. Ý tưởng và sự cảnh báo về sự đụng độ giữa các nền văn minh đã xuất hiện ngay từ giữa thế kỷ XX, do nhà sử học nổi tiếng người Anh Arnold Toynbee đề xướng.

Năm 1993, S. Hungtington, khi đó là Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược thuộc Đại học Harvard, đã có bài viết mang tính dự báo: “Sự va chạm của các nền văn minh?”. Tiêu đề đó cho thấy tác giả của nó có phần hoài nghi: liệu có khả năng xảy ra sự đụng độ giữa các nền văn minh trong thế kỷ XXI hay không? Và thực tế, nội dung của bài viết đã nói lên rằng sự đụng độ là điều khó tránh khỏi. Năm 1996, Hungtington tiếp tục phát triển dự báo của mình thành cuốn sách “Sự va chạm của các nền văn minh và việc thiết lập lại trật tự thế giới”.

Một thế giới của các nền văn minh khác biệt

Trong cuốn sách của mình, S. Hungtington đã vẽ lại bức tranh chung về các nền văn minh khác nhau trên thế giới. Về cơ bản, ông phân chia nhân loại thành 2 bộ phận là văn minh phương Tây và văn minh ngoài phương Tây, trong đó văn minh phương Tây đóng vai trò trung tâm trong các phân tích của ông, là điểm tham chiếu để xem xét các nền văn minh khác ngoài phương Tây.

Trên cơ sở xác định các nền văn minh chủ yếu của thế giới, Hungtington tiếp tục làm sáng tỏ những thay đổi về cán cân giữa các nền văn minh, giải thích sự thoái trào của văn minh phương Tây và quá trình phục sinh các nền văn minh ngoài phương Tây. Ông cũng chỉ ra một trật tự mới của các nền văn minh cùng với sự tái định hình nền chính trị toàn cầu thông qua văn hoá.

Một trong những phát hiện của S. Hungtington là sự nhìn nhận vai trò của nhà nước chủ chốt trong sự hình thành và phát triển của một nền văn minh nhất định. Đó là nhà nước dẫn đầu của khối các nhà nước đồng văn, đồng chủng và đồng ngôn (ngôn ngữ). Hungtington đã có những phân tích đáng ngạc nhiên về 2 trường hợp của nước Nga (với các nước láng giềng) và Trung Hoa đại lục (với các nước Đông Á) nhằm minh chứng cho luận điểm này.

Sự đụng độ giữa các nền văn minh

Quan điểm này xuất phát từ chỗ cho rằng, trong thế giới mới đang hình thành, nguồn gốc của các xung đột sẽ không còn là hệ tư tưởng và kinh tế nữa, mà là văn hoá, hay nói chính xác hơn, sự khác biệt giữa các nền văn hoá là cơ sở của các nền văn minh khác nhau.

Hungtington định nghĩa văn minh như là một cộng đồng văn hoá bậc cao, là mức độ rộng nhất của tính đồng nhất văn hoá của con người. Ông khẳng định, những khác biệt giữa các nền văn minh có ý nghĩa căn bản hơn so với những khác biệt giữa các hệ tư tưởng chính trị và các chế độ chính trị. Theo Hungtington, trong thế kỷ XXI, sự xung đột giữa các nền văn minh sẽ là nhân tố chủ đạo của nền chính trị thế giới, đặc biệt là giữa văn minh phương Tây và văn minh không phải phương Tây.

Hungtington đã phân tích các nhân tố cơ bản đẩy loài người đi tới sự xung đột giữa các nền văn minh. Qua đó, ông kết luận: sự va chạm của các nền văn minh được triển khai theo 2 cấp độ là vi mô và vĩ mô.

Ở cấp vi mô, những nhóm người sống dọc theo các tuyến đứt gãy giữa các nền văn minh đang tiến hành đấu tranh, thường là có đổ máu, để giành giật đất đai và quyền lực đối với nhau. Ở cấp vĩ mô, các nước thuộc các nền văn minh khác nhau đang cạnh tranh giành ảnh hưởng trong lĩnh vực quân sự và kinh tế, tranh giành quyền kiểm soát các tổ chức quốc tế và các nước thứ ba, cố gắng khẳng định các giá trị chính trị và tôn giáo của mình.

Hungtington dự báo, sự va chạm giữa các nền văn minh sẽ đưa lại 2 hệ quả quan trọng: một là, các trục chủ yếu của nền chính trị thế giới sẽ là quan hệ giữa phương Tây và phần còn lại của thế giới; hai là, trong tương lai, lò lửa xung đột cơ bản sẽ là mối quan hệ qua lại giữa phương Tây và một loạt các nước Hồi giáo - Khổng giáo.

Tương lai của các nền văn minh hay tương lai của thế giới

Những tư tưởng của S. Hungtington trong cuốn sách này đã mở ra hướng đi mới cho cộng đồng thế giới trong việc tìm kiếm giải pháp để hạn chế những xung đột quốc gia, khu vực và toàn cầu do sự khác biệt của các nền văn minh gây ra. Xu hướng khả thi và tích cực nhất có lẽ là hướng tới cuộc đối thoại giữa các nền văn minh, để đưa nhân loại xích lại gần nhau hơn.

Ngày 2/11/2001, ngay sau sự kiện khủng bố ngày 11/9 làm xấu đi mối quan hệ giữa phương Tây và thế giới Hồi giáo, UNESCO đã lập tức thông qua “Tuyên bố chung về sự đa dạng văn hoá” - một văn kiện được đánh giá là quan trọng không kém so với "Tuyên bố chung về quyền con người". Tuyên bố này đã phát triển những luận giải của S. Hungtington thành một kết luận mang ý nghĩa toàn cầu: đối thoại giữa các nền văn hoá là sự bảo đảm tốt nhất cho hoà bình thế giới.

UNESCO cũng đã xác định chủ đề đối thoại giữa các nền văn minh là mục tiêu chiến lược của mình trong giai đoạn 2002-2007. Ngày 9/11/2001, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc cũng đã thông qua nghị quyết “Chương trình nghị sự chủ yếu để đối thoại giữa các nền văn minh” với một chương trình hành động cụ thể đề ra cho tương lai.

Có thể nói, những động thái đó của tổ chức quốc tế lớn nhất thế giới đã cho thấy nỗ lực to lớn của cộng đồng quốc tế nhằm kiến tạo một nền hoà bình vĩnh cửu cho nhân loại, trong đó cuộc đối thoại giữa các nền văn minh được xem là mục tiêu lớn nhất cần đạt tới. Và theo một nghĩa nào đó, những kết quả nghiên cứu của S.Hungtington đã không chỉ dừng lại ở giá trị lý luận, mà còn góp phần hướng nhân loại vào những hành động thực tế cấp thiết để duy trì và phát triển thế giới này trong sự tồn tại hoà bình và bền vững.


Xuân Tùng



Mục lục


Bản chất của các nền văn minh

Tại sao các nền văn minh không tránh khỏi đụng độ với nhau?


Tại sao lại như vậy?


Ranh giới giữa các nền văn minh


Tập hợp nền Văn minh: Hội chứng ”quốc gia thân tộc”


Phương Tây đốí đầu với phần còn lại của thế giới

Các nước phân rã

Khối Nho giáo - Hồi giáo


Những hàm ý đối với Phương Tây

Chú thích



Bản tiếng anh


Địa chỉ dow sách : http://ifile.it/9mfu07s

Kiến trúc khu vực Ðông Á


Kiến trúc khu vực Ðông Á: những phối trí an ninh và kinh tế mới và chính sách của Hoa Kỳ

Dick K. Nanto

(Tường trình RL33653 của CRS cho Quốc hội Hoa Kỳ 18 tháng Chín, 2006)

Khiêm dịch

Tóm tắt

Sự kết thúc của chiến tranh lạnh, sự trỗi dậy của Trung Quốc, toàn cầu hóa, các thỏa ước mậu dịch tự do, cuộc chiến chống khủng bố, và cách tiếp cận qua các thiết chế để gìn giữ hòa bình đang gây nên những sự chuyển hướng ngoạn mục trong quan hệ giữa các quốc gia Đông Á. Một kiến trúc khu vực mới ở dạng các phối trí chính trị, tài chính, và mậu dịch giữa các quốc gia Đông Á, đang được hình thành, và sẽ có tác động đáng kể đối với chính sách và quyền lợi của Hoa Kỳ. Bản tường trình này thẩm định lại kiến trúc khu vực này với trọng tâm là Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, và Đông Nam Á. Những kiểu phối trí bao gồm các Thỏa ước Mậu dịch Tự do Song phương (FTA), các hiệp ước mậu dịch khu vực, các phối trí tiền tệ, và các phối trí an ninh và chính trị.

Kiến trúc khu vực Đông Á được chống đỡ bởi hai chân chống riêng biệt. Chân chống kinh tế rất vững và đang lớn mạnh hơn. Một mạng lưới các FTA khu vực và song phương đang phát triển. Cả FTA Đông Á (gồm 13 quốc gia) lẫn FTA Á Châu (gồm 16 quốc gia) đang được thảo luận cùng lúc. Ngược lại, chân chống an ninh và chính trị vẫn còn tương đối kém phát triển. Bước tiến bộ nhất đã được thực hiện với Hiệp hội các Quốc gia Đông
Nam Á (ASEAN) đóng vai trò người triệu tập các hội nghị và có dạng của Cộng đồng An ninh ASEAN (10 quốc gia Đông Nam Á) và Diễn đàn Khu vực ASEAN (25 quốc gia, gồm cả Hoa Kỳ). Ở Đông Bắc Á, các cuộc đàm phán sáu bên nhằm hướng tới giải quyết chương trình hạt nhân của Bắc Hàn đang được tổ chức như một sự vụ riêng lẻ.

Khi chính sách của Hoa Kỳ đối với các phối trí an ninh và kinh tế ở Đông Á tiến hóa, nó hướng đến các vấn đề cường độ, sự dung nạp thành viên, và kết cấu chung cuộc. Hoa Kỳ có nên tăng cường các cố gắng của mình hoặc để cản trở hoặc để hỗ trợ kiến trúc này? Ai sẽ được bao gồm trong các phối trí này? Có nên chỉ liên kết các quốc gia châu Á? Về mặt kinh tế, chính sách hiện tại của Hoa Kỳ có vẻ giữ thế thủ, qua cách không cố ngăn chặn những nỗ lực nhằm tạo ra những FTA riêng cho các nước châu Á, mà tìm cách ký kết các giao ước để thủ lợi từ các FTA đó. Về mặt an ninh, quyền lợi của Hoa Kỳ gắn với sự ổn định, chống khủng bố, và giải trừ vũ khí ở Đông Á lớn đến mức Hoa Kỳ đã tìm một ghế tại bàn hội nghị khi các quốc gia Á Châu gặp gỡ để bàn bạc và thường chủ động dẫn dắt các nỗ lực để giải quyết các vấn đề còn tranh cãi. Thượng Đỉnh Đông Á loại trừ Hoa Kỳ, song Washington đã triệu tập một Diễn đàn Khu vực Đông Bắc Á, bao gồm Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nga, Nhật Bản, và
Nam Hàn.

Tâm điểm của các quan ngại của Hoa Kỳ đối với kiến trúc khu vực đang phát triển ở Đông Á là ảnh hưởng đang tăng của Trung Quốc. Nguy cơ đang tồn tại là, nếu Trung Quốc khống chế được các thiết chế khu vực ở Đông Á, nó có thể lái chúng theo hướng có hại cho quyền lợi của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, một số quốc gia châu Á đang cảnh giác trước các ảnh hưởng quá mức của Trung Quốc và đang che chắn và khéo léo vận động chống lại nguy cơ bị Trung Quốc khống chế. Các quốc gia khác có lẽ sẽ bác bỏ một chính sách kềm chế Trung Quốc một cách lộ liễu của Hoa Kỳ.

Câu hỏi cuối cùng để cân nhắc chính sách về các phối trí mậu dịch và an ninh ở Đông Á là kiến trúc đó sẽ có dạng nào. Thế giới kỹ nghệ hóa dường như đang tiến hóa thành ba khối riêng biệt, nhưng một cục diện phối trí an ninh và mậu dịch xuyên Thái Bình Dương là hoàn toàn khả thi. Bản tường trình này sẽ được cập nhật định kỳ.

Dick K. Nanto là Chuyên viên Mậu dịch và Kỹ nghệ, Phân ban Mậu dịch, Quốc phòng, và Đối ngoại.

toan van tieng viet tai dia chi: http://ifile.it/nrxawpv

toan van tieng anh tai dia chi: http://fpc.state.gov/documents/organization/75280.pdf

Contents


Reshuffling the Asian Deck..........................................5
Why Join Together?................................................6
Regional Trade Agreements..........................................8
Regional Economic and Financial Arrangements ........................10
Existing FTAs and Those Being Negotiated ........................10
Asia Pacific Economic Cooperation ..............................16
Proposed Asia Free Trade Area ..................................17
Cooperative Financial Arrangements ..............................18
Regional Political and Security Arrangements ..........................18
ASEAN and the ASEAN Security Community......................19
ASEAN + 3 (China, Japan, and South Korea).......................20
ASEAN Regional Forum.......................................20
East Asia Summit .............................................22
Shanghai Cooperation Organization ..............................23
The Six-Party Talks ...........................................24
The Proposed Northeast Asia Regional Forum ......................24
Track Two Dialogues..........................................25
The Pacific Command .........................................25
Policy Issues.....................................................26
U.S. Interests ................................................26
Visions for East Asia ..........................................28
Asian Regionalism and U.S. Interests .............................31
Economic Interests........................................31
Security Interests .........................................32
Policy Options ...................................................35
Disengage from Regional Institution Building in Asia ................35
Continue Current Engagement...................................36
Increase Regional Efforts.......................................38

List of Figures


Figure 1. Types of Trading Arrangements (by Intensity) ...................9
Figure 2. East Asian Regional Arrangements — Existing and Proposed ......20


List of Tables


Table 1. Regional Trade Agreements, Negotiations, and Discussions by
Selected East Asian and Other Nations ............................11


TRẬT TỰ THẾ GIỚI SAU CHIẾNH TRANH LẠNH


Sách do Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn quốc gia - Viện Thông tin Khoa học Xã hội ấn hành năm 2001 bao gồm 2 tập

Thực hiện bởi nhóm tác giả
Lại Văn Toàn (chủ biên)
Phạm Nguyên Long
Phạm Thái Việt



MỤC LỤC



TẬP I



Phần I

TRẬT TỰ THẾ GIỚI SAU CHIẾNH TRANH LẠNH


1. Thế giới sau chiến tranh lạnh. Phân tích và dự báo về trật tự thế giới ...... Lại Văn Toàn

2. Trât tự thế giới: Cũ và mới ...................................................................... Falk Richard

3. Sự đụng độ giữa các nền văn minh .................................................. Huntington Samuel

4. Cơ cấu địa chính trị thế kỷ XXI ...............................................................Utkin Anatoli

5. Thời đại sau chiến tranh lạnh chấm hết rồi chăng? .......................................... Li QingJin

6. Mấy vấn đề về sự phát triển đa cực hoá trên thế giới .................................. Chen De Zhao

7. Từ thuyến ổn định bá quyền đến thuyết ổn định đơn cực:
Sự trở lại chủ nghĩa hiện thực mới sau chiến tranh lạnh ............. Wang Yiwei & Tang Xiaosong

8. Những triển vọng của thế giới đơn cực trong thế kỷ XXI .............................Utkin Anatoli

9. Siêu cường đơn độc ............................................................................Huntington Samuel

10.Thế giới sẽ ra sao? Các kịch bản cho thế kỷ XXI ........................................ Hammond .A

11. Thế giới trong buổi bình minh của thế kỷ XXI
( Dự báo tình hình thế giới đến năm 2015) ................................................Phạm Thái Việt


TẬP II

Phần II

HỆ THỐNG QUAN HỆ QUỐC TẾ



12. Hệ thống quan hệ quốc tế đương đại ........ .........................................Phạm Thái Việt

13. Toàn cầu hoá các quan hệ quốc tế:
Xu thế khách quan hay là chiến lược của hoa kỳ ....................................... G.X.Khozin

14. Năm thực tế sẽ định hình nền chính trị của thế kỷ XXI
.............................................................................William.A.Gaston and Elaine C.Kmarck

15. Chính sách đối ngoại của Đảng Cộng hoà ....................................Robert B. Zoellick

16. Tại sao người ta không yêu thích chúng ta? ................................ Stanley Hofmann

17. Nước Nga trong thế giới hiện đại:
Quan điểm của nhà chính trị và khoa học Mỹ .............................................. Mirskij.G

18. Nước Nga trước ngưỡng cửa thiên niên kỷ thứ ba ...................................V.I.Putin

19. Chiến lược và sách lược đối ngoại xuyên thế kỷ của Trung Quốc ................Gong Li

20. Nhật bản tìm kiếm vị thế cường quốc trong thế kỷ XXI ...........................Sun Cheng

21. Dự báo sự phát triển của Liên hiệp châu Âu trong hai thập niên đầu thế kỷ XXI
......................................................................................................................Bùi Huy Khoái

Phần III

VỊ THẾ CỦA ĐÔNG Á TRONG TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

22. Đông Á bước vào thế kỷ XXI ..................................................... Lại Văn Toàn

23. ASEAN trong thiên niên kỷ mới ......................................... Phạm Nguyên Long

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2008

BLOG VÀ BLOGGER : Blog là Blog, đừng ai đặt tên cho nó nữa !?


Blog phát triển khá mạnh ở Việt Nam một năm nay. Nó đến gấn như ngẫu nhiên, như trên trời rơi xuống nên từ người dùng nó đến những vị trí liên quan, ít nhiều ngỡ ngàng khi tiếp cận nó.

phương diện cá nhân dùng Blog thì thường có ba nét trội nhất: Vui mừng tiếp thu, Thả cửa sử dụng và có nhiều người lạm dụng.

Ba nét này là ba nét khá phổ biến .Còn lại, là loại thứ 4, một lượng người không nhỏ thì chừng mực hơn, “đầu tư” kỹ hơn cho Blog, dùng nó có dụng ý và hướng thiện.

Sự phát triển ấy, là lẽ thường tình của những cái gì mang màu sắc tự do, tự phát. Rồi, nó như một chuyến xe tải chở người trong thời chiến, người ta ào lên, chen vai thích cánh, dẵm cả vào nhau, tranh nhau đi. Dọc đường có vài người chịu không nổi, bị văng xuống, những người còn lại cũng có vài cử chỉ thậm chí không đẹp bên cạnh những việc làm tốt. Xe chạy rồi, gió mát lùa vào, sự rung lắc tự nhiên tạo nên sự ổn định dần dần , hài hòa dần dần và cái xe tiến dần về đích.

Ở đây, xin bạn đọc dừng một chút liên tưởng tới hơn hai chục năm về trước, khi không khí xuất bản thơ qua cơ chế thị trường, trở nên phóng khoáng hơn thì “thơ” và “nhà thơ” mọc ra như nấm. Vài năm sau,những “chuyến xe thơ” ấy qua một chặp rung lắc, còn lại vài chục cây bút chững chạc, có chút hương chút sắc, còn lại cuộc đào thải khắc nghiệt của chợ trời chữ nghĩa đã tiễn chân hàng chục ngàn “nhà thơ” về đúng vị trí của họ là thợ mộc, thợ cày hay một ông giáo, nơi họ đã ra đi . Sản phẩm của họ thì góp lợi ích không nhỏ cho những người buôn giấy vụn.

Con đường của Blog không thể ngoài quy luật ấy.

Một năm nữa, có thể có thêm một triệu blogger Việt trong lúc một nửa số Blogger hiện hữu một hai tháng không ghé thăm “nhà “ của mình một lần,coi như chấm dứt cuộc chơi. Một năm sau, có thể thêm hai triệu Blogger nữa nhưng có khi, chỉ còn lại 40% số Blogger cũ còn mặn mà với “nghề”, đó là dự báo có cơ sở.

Trong 40 % Blogger kia, có những cái tồn tại như nguyên nghĩa của Blog: Nhật ký trên mạng. Với số này, một ngày đẹp trời nào đó, chắc họ sẽ phải đồng thanh hét lên: Tôi xin các ông các bà, các “nhà” các “vị” , xin đừng nhòm ngó vào cái chốn riêng tư của tôi, đừng đặt tên cái đã có tên, làm ơn uống nước rồi cho tôi tiễn khách.

Nếu họ làm vậy, không có gì bất nhã vì bản chất nó như vậy, người ta ghi chép cái gì đó cho chính người ta, người ta không hề mong muốn ai đó quan tâm, comment kể cả khen ngợi hoặc hoặc báng bổ. Nhưng, ai đó “vô tình” ghé mà không làm họ buồn thì cũng ok!.Có gì đâu mà ầm ĩ.

Trong trường hợp này, khi người ta không chủ trương hội nhập với thế giới Blog ngoài nút nhấn kỹ thuật chọn ô “Puplic” thì mọi thông tin của họ là thông tin riêng , không phổ biến nên không nên bắt họ “chịu trách nhiệm” gì cho thêm nặng lòng, thêm rách việc. Hiện nay, có ý kiến cho rằng vì anh để “puplic” nên tôi vào, nên anh là một thành viên trong cộng đồng Blog!.

Lầm to.

Ngay ngôi nhà của tôi, tôi có quyền đóng cửa nhưng tôi cũng có thể mở cửa .Anh tới chơi thì được, cửa thì mở đấy nhưng anh lấy cái gì, kể cả cái rẻ rách cũng phải có ý kiến của tôi.

Trước khi bàn tới diện còn lại, diện sẽ tồn tại cùng Blog đến cùng xin quan sát đôi chút từ phía những nhà quản lý hay muốn quản lí, những người muốn cân đong trọng lượng của từng Blog .

Ngày tết vừa rồi có lẽ được ghi nhận như ngày tháng xuất hiện tiếng nói đầu tiên của giới quản lí qua trương trình tiễn ông táo của Đài truyền hình quốc gia Việt Nam. Thật tiếc là, nó chỉ là tiếng nói ú a ú ớ , không có nội hàm, thể hiện sự chông chênh, vừa làm vừa nghe, vừa sợ của họ thông qua diễn xuất của “Nghệ sỹ” Hiệp gà , sau đó vài tháng anh này vào tù vì nghiện hút!

Một hai tháng gần đây, rộ lên việc bộ này cục kia sẽ “quản lí” Blog. Mấy ngày nay trên vài tờ báo và vài trăm Blog, lại rộ lên nhiều âm thanh trái chiều về Blog. Người bảo tốt, kẻ bảo xấu.

Trong những ý kiến này, không hiểu từ lí do nào, xuất hiện hai loại ý kiến rất khó hiểu: Một là, người ta cho rằng Blog không thể là báo chí, thiếu tính báo chí, thông tin không có giá trị pháp lí (?)!. Một tuyến thì coi đó là những tờ báo nho nhỏ dành cho lượng bạn đọc thích hợp.

Xin được hỏi tuyến ý kiến thứ nhất: Sao lại đòi hỏi Blog “giống” báo chí?. Nó giống thì tốt, không giống càng hay. Nó là một thành phần của hệ thống thông tin đa truyền thông. Nó có xuất xứ khác, quyền lợi khác, cách làm khác, mục đích khi thì giống, khi thì khác báo chí. Vậy thì hà cớ gì mà buộc Blog phải giống cái này hay không giống cái kia!?.

Đất nước này có 600 tờ báo thì khoảng hơn 550 tờ có thể khiến bạn đọc chán ngấy từ dòng đầu tiên chưa đủ hay sao mà còn mong có thêm một hai triệu tờ báo-Blog nữa ?.Người đọc chịu sau cho thấu!

Từ phía người đọc, có người cũng muốn thu nhận thông tin từ Blog như tờ báo, có người không hẳn vậy, họ đến chỉ để quan sát.Cũng có người đến để “chơi” tay đôi với chủ Blog hoặc chơi tay ba tay tư với một nhóm ý kiến ngay lập tức để làm toát vấn đề vừa nêu ra, cái đó sao “như” báo chí được?.Hay nói cách khác, báo chí sao “như” Blog được, còn khuya!.

Như vậy, đủ thấy cái đòi hỏi phải “giống” báo chí, thông tin phải chính xác, phải “có giá trị” pháp lí khi không có một bộ luật nào đề cập, không có một cơ quan nào giữ lí lịch Blogger, trả lương cho họ thì đòi hỏi trên thật là vô lí, thật là khó nói !.

Nhưng, coi những thông tin của Blog “Không có giá trị pháp lí” cũng là phiến diện.

Có hai ví dụ về việc này.

Một là, hiện nay không ít Blogger vào tù ngồi chơi vì phát biểu gì đó trên Blog.

Hai là một vài hiện tượng như: Có Blogger nêu một loạt cứ liệu khoa học mà ông ta ghi nhận được về một cơn bão ngoài biển đông và chỉ rõ nhiều tờ báo và đài truyền hình đã báo sai tin này.Thực tế minh chứng ngay lập tức là ông này đúng.(Nếu ông này sai chắc khó ngồi yên với hàng loạt báo chí, truyền hình kia rồi). Có Blogger chỉ danh chỉ diện lời khẳng định của Bộ Trưởng bộ GTVT Hồ Nghĩa Dũng nói “toàn bộ số công nhân tử nạn ở cầu Cần Thơ đã có bảo hiểm” là sai, là dối trá hoặc không sâu sát.Thực tế đã chứng minh điều này.(Blogger này nêu vấn đề này trước tất cả các báo chí).Đó chính là tính pháp lí.

Blog này là loại Blogger công khai danh tính, hình ảnh, địa chỉ, điện thoại và nằm dưới sự kiểm soát vô hình nhưng rất gắt gao của hàng ngàn bạn đọc thường xuyên. Nếu Blogger này nói sai, sẽ phải đối diện lập tức với pháp luật khi phạm tội hạ nhục người khác.

Làm rõ hơn điều này, xin hãy quan sát: Nhìn một ngôi nhà đang bốc cháy phần phật. Người hàng xóm gần nhất la lên: “cháy vì chập điện đấy mà”.Anh này nêu ý kiến chủ quan vậy vì nhiều lần qua chơi, anh thấy cung cách làm ăn nhà kia rất luộm thuộm, điện đóm nhì nhằng, đã mấy phen cháy hụt. Nay, thông tin của anh ta có thể đúng, có thể sai (lần này chưa chắc cháy vì chập điện) và cũng không ai có quyền bỏ tù anh ta về nhận định chưa sát thực trên. Dư luận và cơ quan điều tra còn có điều kiện để làm sáng tỏ kia mà.

Về khía cạnh này, ngay cả báo chí chính thống cũng đâu phải lúc nào cũng xác đáng. Hãy nhớ lại những loạt bài ca ngợi đại doanh nhân Minh Phụng đầu những năm 90, hoặc gần nhất là số người thiệt mạng được nêu trong những ngày đầu vụ cháy I TC hoặc cầu Cần thơ, có thấy ai bỏ tù vì những sai sót ấy đâu mà bây giờ đòi hỏi Blog phải đúng như bản in!

.

Blog là báo chí?

Ở phương diện nào đấy, Blog chính là báo chí.

Hiện tượng Xa Diễm ở Trung quốc hay Phương Louren ở Việt Nam, thông tin của Blogger đưa ra hoàn toàn chính xác.Mục đích hoàn toàn trong sáng.Việc làm kịp thời và hữu dụng cho xã hội, tính giáo dục rất cao.

Trong trường hợp này và nhiều trường hợp tương tự, sự giống nhau là ngẫu nhiên ,khỏi bàn cãi.

Bây giờ, chúng ta thử làm một thống kê 5 điểm Blog hơn hẳn báo chí:

Một là thông tin nhanh hơn.

Hãy thử ví dụ một sự kiện lớn (lũ quét chẳng hạn) xảy ra ở Tây Bắc. Các tổ phóng viên thường trú tại Hà Nội và các tỉnh lân cận đến được nhanh nhất phải mất 20 giờ, nếu một Blogger có mặt, chỉ một giờ sau là cả thế giới biết!

Hai là thông tin xác thực hơn.

Đa số nhà báo ở ta có một chuyên môn chính như Luật, Kinh Tế, Thể Thao…và được học nghiệp vụ báo chí dài hoặc ngắn hạn.Vì vậy, khi đưa tin về những sự kiện, sự cố có tính chuyên biệt như môi trường, ngư nghiệp, hạt nhân, vận tải hàng không chẳng hạn, sẽ không thể vững bằng một Blogger đang làm chính nghề đó. Trong nét này, Blog còn một nét ưu việt hơn báo chí là: Nếu Blogger non tay, viết sai sót, bị “điểm chỉ” ngay.Cho nên, ở báo chí, chuyện đạo văn thường lắm nhưng ở Blog, đạo văn dễ bị lật tẩy hơn nhiều.

Ba là: Blog hơn đứt báo chí ở việc nó tạo được quan hệ phản hồi.

Khi tờ báo giấy in sai, đến được tay bạn đọc, mà phải là bạn đọc có tầm, có quan tâm và anh ta muốn phản hồi, rồi họ gửi thư đến Tòa Soạn….mọi chuyện cần hàng tuần lễ, nhiều khi người bị phản hồi làm lơ đi, coi như hết phim.

Nhưng trên Blog, vừa post lên, chưa kịp sửa lỗi vừa phát hiện, đã đón nhận được ý kiến phản hồi rồi.Từ quan hệ này, người viết và người đọc tiếp cận vấn đề vừa nêu một cách trách nhiệm hơn báo chí nhiểu.

Bốn là, trừ một số blogger “non tay ấn” hoặc có thiên kiến ra ,nhiều Blogger có cung cách viết rất nghề, rất đĩnh đạc và “văn” blog hình như dễ đọc hơn văn trên báo nhiều. Nhiều Blogger phát biểu như vậy khi đọc Blog của Chieuchieu, Linhgia, TaLaWo?, Quỳnh Vi, Trang Hạ, Thu Trang, Neuyeuthiphainoi..v.v…

Cuối cùng, Vì rất ít yếu tố ràng buộc như nhà báo chuyên nghiệp nên Blogger đưa tin đầy đủ hơn, xúc tích hơn báo chí nhiều.

Còn cái kém, thiết nghĩ không phải bàn ở đây bởi Blog là việc làm của hàng triệu người.Cổ nhân nói “bách nhân bách khẩu” , trăm người trăm tiếng mà.

Cuối bài viết này, Tôi dành cho bài viết này phần viết về một lượng không nhỏ người “chơi” blog chuyên “nghiệp” .

Có 5 loại như sau:

Có loại một Blogger biến thành “chủ soái” của một sân chơi , một lối chơi , một nhóm bạn chơi. Họ quây quần quanh nhau, đoàn kết, thân ái, xây dựng và hướng tới những giá trị cao đẹp. Khi ấy, Blog như một cái “mặt bằng” một “câu lạc bộ” dễ chịu, đầy hoa thơm quả lạ, làm đẹp thêm cuộc sống cho những người tham gia.

Loại thứ hai là loại biến Blog thành một tờ báo nhỏ. Anh ta (hay chị ta) nêu ý kiến, mô tả sự kiện như những nhà báo chính cống .Có điều, ở đây, bài vở của họ không bị cắt xén, quan điểm được bày tỏ rõ ràng và họ chịu trách nhiệm về những dòng viết đó trước dư luận. Tuy không có “cơ quan chủ quản” nhưng họ cũng bị dư luận kiểm soát rất chặt, nếu có sai sót bị chỉ ra ngay.

Loại nữa là , một nhóm bạn chơi, mà chơi thứ dữ luôn, thành lập những bang hội ảo trên mạng, hô hào, cổ súy cho những trò thậm chí khó được người lương thiện chấp nhận nhưng blog là vậy, nó vẫn tồn tại bởi một nguyên tắc không mới: ngưu tầm ngưu , mã tầm mã. Nó sẽ tồn tại một thời gian nhất định rồi mờ dần theo năm tháng bởi nó đâu phải một giá trị gì lớn.

Đất nước tiến sâu vào thời kỳ đổi mới toàn diện. Mặt bằng dân trí vì vậy cũng được nâng lên. Từ ưu thế kỹ thuật kiểu “trời cho” này, một số Blogger cũng nhanh tay nắm lấy Blog như một cơ hội để đề đạt ý chí của mình về những vấn đề nóng bỏng như quyền con người,. chính trị, xã hội. Điều đó không thể khác.

Những hạn chế của Blog.

Đặc điểm lớn nhất của Blog là tự do, là miễn phí nên …như nói ở phần đầu, sự lạm dụng là nét “trội” đầu tiên.

Trước hết là lạm dụng chính sức khỏe, thời gian của chính mình.Có một số Blog đàn anh ,đàn chị giỏi giang, có tầm phải đầu tư cỡ hơn 10 giờ đồng hồ cho Blog. Hàng loạt công việc bị gác lại hoặc được xúc tiến cầm chừng, ít cảm xúc, ít hiệu quả.

Sự lạm dụng này xem ra còn nhỏ hơn so với một sự lam dụng khác là lạm dụng “tư cách ảo” của mình, nhiều Blogger dùng Blog đi phá phách nhà khác, chơi trò lộng ngôn thô tục, mượn đá ném dưa lung tung nhưng cũng lại từ mặt trái của Blog, diện này thường tự sát sớm hơn kẻ thù, người ta xem thường, miễn chấp hoặc quên nó đi rất nhanh. Khi cần, người ta hô hào, những bạn bè quý mến có đủ trình độ sẽ điểm mặt chỉ tên không phải là khó.

Còn một sự lạm dụng nữa là khi đọc những Blog nêu những phản biện, nêu những chính kiến về vài vấn đề lớn như vấn đề dân sinh, dân chủ chẳng hạn thì có một số người thuộc loại “dễ xúc động”, tôi tạm gọi như vậy nhảy đại vào phang tới tấp. Họ chứng tỏ lòng yêu nước bằng triết lý non choẹt, một chiều, bằng thứ lí luận rất chi là “phẳng” ,khuôn sáo, không dọa được ai.

Trong trường hợp đó, hoặc họ bị dư luận đập cho tơi tả, chết oan vì sự ấu trĩ trong nhận thức những vấn đề thuộc đại cục của họ.Nhẹ nhất là người ta xem thường anh, quên béng anh đi.

Còn những chuyện lạm dụng tính kín đáo, biến ảo của Blog để đùa giỡn gái trai, bông lơn văn nghệ thì xin miễn bàn, chuyện thực nhỏ và không có nó, hội này mất vui !

Về giao tiếp trên Blog.

Có hai loại giao tiếp chính: Một là mang tính “ngoại giao”.Anh quan tâm đến tôi, tôi sẽ quan tâm đến anh. Đơn giản như ngoài đời. Loại này khiến Blogger mệt nhất.Không làm không được, bất nhã, làm cho hết, cho kín thì tiêu tốn không biết bao nhiêu thời gian , sức khỏe, vốn sống.

Trong vấn đề này, nhiều khi cũng xảy ra một loại bi kịch: Tôi mến anh thì tôi đến với anh.Nhưng tôi thực sự chỉ yêu mến anh cái tính cách A nhưng anh thì đòi hỏi tôi cũng phải yêu cái nét B của anh, cũng phải hừng hực, cũng phải xồng xộc nhảy đại vào vấn đề, vốn rất xa lạ với cá tính, năng lực, lối sống của tôi thì tôi không thể. Đã không thể thì tôi cũng không thể comment, đóng góp gì vào vấn đề B anh nêu thành ra thế là anh anh dần dần miễn tiếp tôi,bất chấp những nét đẹp khác, những giá trị khác mà tôi và anh đã đạt được, đã đồng cảm thì thật buồn.

Loại giao tiếp thứ hai là coi Blog như một ưu thế trời cho để học hỏi thiên hạ. Coi Blogger kia là Thầy, là người ưu tú để lặng lẽ tiếp cận, học hỏi, sàng lọc .Có thể nêu vài nhận xét, bổ sung vài nét cần thiết, bắt tay một cái hoặc không.Về phía gia chủ, cũng có thể đáp lễ, có thể không làm hết việc giao tiếp trở lại nhưng hai bên cảm thông nhau, trở thành tri âm, tri kỷ.Nếu mượn kiểu nói “tiên tửu” để nói về Rượu mô tả kiểu uống rượu sành đời thì đây chính là “Tiên Blog”, tuyệt vời Blog.Tôi đã trưởng thành rất nhiều bằng cách này khi tiếp cận với khoảng hai chục Blogger trong FL của mình.

Thế đấy, Blog là một phần của cuộc sống, là tiếng nói tự nhiên của hôm nay là một triệu, ngày mai là hai-ba-năm triệu người. Nó đa dạng, đa tầm cỡ, đa chiều kích nên không gì nực cười hơn nhìn nhận, bình phẩm Blog như kiểu “Thầy bói xem voi”. Thích thì nói nó tốt (Dẫn ra ví dụ về vài Blog tốt) ghét thì bảo nó xấu (Dẫn ra vài Blog xấu) là việc làm vừa sơ giản, lười nhác và không khỏi phiến diện, nếu không nói là ác ý, muốn dọn đường cho một cái gì đó.

Trong chương trình “ TOÀN CẢNH BÁO CHÍ ” của Đài truyền hình Quốc gia Việt Nam ngày 30/9 vừa qua cũng chơi đúng gu này.Họ dùng độ bốn phút để gom vấn đề Blog đã là liều, việc dùng hình ảnh một số Blog để ngầm minh họa cho cái “Xấu” trong đó có Blog của tôi, một người chơi Blog bằng tư cách chính trực, có tên tuổi thực, ảnh thực, địa chỉ, điện thoại thực và viết những vấn đề với tinh thần công dân có trách nhiệm với đất nước rất rõ ràng cùng với Bolg của Free, XLập, Bố cu Hưng v.v..thì thật là một cách làm không đàng hoàng. Tiện đây, tôi xin gửi lời nhắn đến bộ phận làm tin trên của Đài là: Tôi cam kết rằng, với những đặc điểm “xấu” như Đài nêu, những sai sót, những phản cảm , những tiêu cực gì đó, đơn cử so Đài với Blog của tôi thì cần nói rõ, Bên phía Đài nhiều sai sót hơn !.Khi cần, tôi sẽ chứng minh được điều này rất dễ dàng.

Xuất phát từ những đòi hỏi vô lối , những nhận thức mờ nhạt, không đầy đủ về Blog, hiện có những dòng dư luận, trong đó có những dư luận méo mó, có hàm ý muốn hạ thấp Blog xuống, coi nó như trò chơi bông phèng của lớp trẻ hay của những người vô công rồi nghề lá một điều đáng tiếc.

Kết thúc bài viết này, tôi có lời nhắn gửi tới những người có trách nhiệm và cả đông đảo Blog khi quan tâm đến vấn đề Blog như thế này:

Bloog là Blog, đừng ai đặt tên cho nó nữa!.

Vì như đã nói, nó mang tính xã hội cao, nó là “bách nhân bách khẩu” cũng như 600 tờ báo quốc doanh hiện nay, loại nào ta đếm giờ để đón đọc, loại nào chỉ dùng gói hàng là việc của ta thì Blog cũng vậy, trách nhiệm phần lớn thuộc về người đọc chứ không phải người viết.

Giữa một rùng chữ nghĩa, phim ảnh, thơ nhạc trên Blog ,hãy chọn lựa cái nào có ích cho mình, cho đời!.

Hãy coi nó như một kho tài nguyên thông tin, vốn sống, kiến thức vô giá để làm giàu cho tâm hồn mình

Hãy tìm trong mênh mông thực ảo Blog những người bạn tốt để nối vòng tay lớn , cho cuộc sống thêm nhiều động lực mới là tình thân mến,là việc nên làm

Đây là entry copy từ Blog Cuong nhabaotudo .